
Chúng ta có thói quen xem đời sống đức tin của chúng ta như là một công việc riêng tư của mỗi người với Thiên Chúa.
Đồng ý là, mỗi người là duy nhất và mối liên hệ của mỗi người với Thiên Chúa cũng riêng biệt duy nhất. Thế nhưng, mối liên hệ chiều dọc duy nhất này cũng nhắc chúng ta nhớ đến mối liên hệ hàng ngang với những người khác: Bởi vì, chúng ta không thể là những người con của Thiên Chúa mà lại không phải là anh em của nhau. Chính việc tìm kiếm tình huynh đệ giữa chúng ta với nhau mà chúng ta có thể tìm gặp được Thiên Chúa. Bởi vì, mục đích của Thiên Chúa chính là toàn thể nhân loại tập họp trong tình yêu. Cũng vì thế mà, chính sự chân thực và giá trị của mối liên hệ giữa chúng ta với người khác sẽ đo lường sự chân thực và giá trị của mối liên hệ giữa chúng ta với Thiên Chúa. Lòng bác ái hệ tại ở việc chúng ta cùng họp lại thành một cộng đoàn. Những gì còn lại tự nhiên sẽ đến: chúng ta không thể làm thành cộng đoàn mà không có thái độ đón tiếp và trao ban. Chúng ta không thể nào là anh em của nhau, nếu không có sự thương cảm, chia sẻ và trách nhiệm. Chúng ta không thể nào làm vui lòngThiên Chúa là Cha, nếu không sống hiệp nhất, tương trợ, giúp đỡ lẫn nhau, cả vật chất lẫn tinh thần.
Trong cuộc sống đời thường, chúng ta không có thói quen diễn tả tình yêu bằng từ ngữ “nợ nần”. Thế nhưng, yêu thương nhau thực sự là một món nợ cao quý, thiêng liêng mà mỗi người cần phải trả cho anh em. Vì thế, người nào chọn tình yêu, người nào đề cao tình bác ái thực ra vẫn không phải là anh hùng, hay siêu nhân. Người đó chỉ trả lại những gì mình đã lãnh nhận. Thử hỏi sự sống của chúng ta từ đâu mà đến ?- Kiến thức của chúng ta bởi đâu mà có ?- Khi mới sinh ra, chúng ta thấy chúng ta đã có những gì ?- Chúng ta ở trong tình trạng mắc nợ thường xuyên, bởi vì chúng ta chỉ hiện hữu do tình yêu có nguồn gốc nơi Thiên Chúa. Và tình yêu đó đến với chúng ta qua những con người khác. Những người khác cũng mắc nợ chúng ta. Và chính nhờ sự vui vẻ nhận biết món nợ này của nhau, nhận biết sự trao đổi tình yêu này, mà cộng đoàn xã hội sống và phát triển. Như thế tình yêu không phải là một món hàng xa xỉ, mà là thái độ bình thường của chúng ta. Ai từ chối, không muốn để Thiên Chúa yêu mến người khác, qua chính mình, thì người đó không được tình yêu Thiên Chúa thấm nhuần, ủ ấp. Người đó chỉ đứng bên lề của dòng suối tình yêu phát xuất từ Thiên Chúa mà thôi.
Một trong dấu chỉ của tình huynh đệ là việc sửa lỗi cho nhau. Mặc cho những lời chỉ trích của một thứ phân tâm học nào đó, Giáo Hội vẫn tiếp tục nói về tội lỗi. Trong khi nhắc nhở chúng ta hãy nhìn nhận mình là những người tội lỗi, Giáo Hội chỉ cho biết cách thức sửa chữa lỗi lầm trong tình huynh đệ của nhau.
Tại sao lại phải nhấn mạnh điều này ?- Xin thưa bởi vì tội lỗi gán cho chúng ta một thứ “nợ nần phụ trội”. Không phải để chúng ta bị ám ảnh tội lỗi. Nhưng để chúng ta hiểu rằng, món nợ riêng của chúng ta đòi hỏi chúng ta phải tha nợ cho những người khác. Đó là một cách thế duy nhất để chúng ta trả nợ, và để cho sự bình an đến giữa chúng ta. Giúp cho anh em ý thức về những lỗi lầm, những sai phạm của họ là chúng ta đã trả nợ tình yêu của chúng ta. Và dĩ nhiên, điều đó chỉ có thể thực hiện được, cũng như để cho anh em có thể chấp nhận được, nếu chúng ta tiến hành trong tình yêu đích thực.
Phải chăng yêu thương thật là khó ?- Thậm chí có thể nói là không có thể nữa, nếu chúng ta cố gắng “ bào chế ” ra thứ tình yêu riêng của chúng ta. Tình yêu đối với anh em cũng được lãnh nhận, giống như tình yêu mà Thiên Chúa trao ban cho chúng ta: Thiên Chúa là nguồn duy nhất của tình yêu thương, bác ái.
Yêu thương nhau thực sự cần phải được thể hiện bằng cuộc sống và việc làm, cách đặc biệt trong việc giúp đỡ nhau trở nên hoàn thiện hơn.
Chúng ta đã sống thế nào, đã hành động ra sao, để có thể đưa dẫn những anh em lầm lạc trở về với Chúa, với cộng đoàn, trong tình yêu, trong bình an và hạnh phúc ?