
Thiên Chúa đối xử với mỗi người chúng ta một cách ưu ái đặc biệt. Dù chúng ta có là một con chim sẻ đáng giá không là bao, hay là một người cùng khổ đáng thương, hoặc một nhân vật không quan trọng, ngài vẫn chăm sóc chúng ta. Ngài quan tâm đến tất cả những gì hiện diện, tất cả những gì sống động, với tư cách là Đấng Tạo dựng, nhưng cũng với tư cách là Cha của một số đông mà Chúa Giêsu là trưởng tử. Chúng ta là con cái của ngài, và ngài yêu mến chúng ta.
Chúa nhắc nhở chân lý này trong một bối cảnh đặc biệt. Ngài giải thích cho các tông đồ là, các ông phải công khai làm chứng đức tin của các ông. Người ta cảm thấy trong lời khuyến dụ của Chúa Giêsu một câu trả lời cho những sự lo âu của các môn đệ. Những người này nhận thức rõ rằng, trong thực tế, Danh của Chúa Giêsu gây nên đức tin nơi một số người, nhưng ở một số khác lại là hận thù, căm ghét và khinh bỉ. Các ông sợ hãi. Trong một vài trường hợp, các ông đã phải nói rằng: “ Tin vào Chúa, chúng con rất muốn. Yêu mến anh chị em, chúng con sẽ thực hiện nhân danh Chúa. Thế nhưng, liều mạng sống mình, thì quả là đòi hỏi chúng con quá đáng.” Chúa Giêsu trấn an các ông và sai các ông lên đường sứ mạng.
Những người này ngày nay rất đông, trên khắp thế giới, những người mà chúng ta gọi là các nhà truyền giáo. Nhân danh Chúa Giêsu, họ lìa bỏ tất cả và ra đi truyền bá Tin Mừng. Những điều kiện sống của họ thường là rất vất vả, và liều mình bị trục xuất hay bị hành quyết là điều luôn luôn có. Tuy nhiên, tông đồ ngày xưa cũng như ngày nay, luôn đặt hy vọng nơi Thiên Chúa và xưng mình ra vì ngài một cách công khai trước mặt các dân tộc, cho dù phải đánh mất mạng sống mình, người tông đồ biết rằng mình đã thắng mãi mãi.
Giống như tiên tri Giêrêmia khi nghe biết những sự “ hăm dọa của đám đông”, và cảm thấy rằng, “ chính các bạn của ông đang rình ông vấp ngả”, chúng ta phải nhớ rằng, Thánh Thần của Chúa Giêsu phục sinh đang hành động trong chúng ta. Đó chính là điều đặt nền móng cho niềm hy vọng của chúng ta, và phú ban cho chúng ta sự can đảm sống “ một cách khác” trong thế giới của những người thờ ơ, dửng dưng hay những người vô tín ngưỡng.
Chân lý này, nói ở tòa giảng thì dễ, nhưng để sống ngày này qua ngày khác thì thật là khó. Không ai được bảo vệ chống lại sự lo lắng, sợ hãi, chán nản, chi phối. Chính ở đây, sự cầu nguyện tìm thấy được vị trí của nó. Nó gìn giữ người kitô hữu khiêm nhường sốt sắng đạt được việc chuyển thông sứ điệp Phúc Âm; nó soi sáng những người tìm kiếm một con đường mới qua những khó khăn; nó nâng đỡ những người khóc lóc và mất tinh thần. Tắt một lời, nó đặt người tín hữu trong mối tương quan với Thiên Chúa tình yêu của mình, và điều đó có hiệu quả là gìn giữ họ trong niềm hy vọng.
Sự cầu nguyện là tiếng kêu của con tim người kitô hữu. Chỉ một mình, hay với cộng đoàn những người tin, bên cạnh Lời Chúa, người kitô hữu phó thác vào Thánh Thần Chúa để lên đường đi theo Đức Kitô. Trong sự cầu nguyện, người tín hữu triển khai sự phân định, và tìm thấy khả năng phục vụ và khả năng ảnh hưởng lên xã hội mà anh ta sống theo những giá trị Phúc Âm.
Ước mong rằng Bí tích Thánh Thể hôm nay sẽ là nơi gặp gỡ với Đấng mời gọi chúng ta chọn con đường công lý và hòa bình dẫn đưa về Nước Trời.