
Sự đối chiếu giữa bài đọc thứ nhất trích từ sách Đệ Nhị Luật và bài diễn từ về bánh hằng sống của Chúa Giêsu trong Phúc Âm thánh Gioan có vẻ như mời gọi chúng ta xem Thánh Thể như là một sự giáo dục.
Trước hết, như cơm bánh hằng ngày làm cho thân xác thể lý của chúng ta lớn lên, bí tích Thánh Thể làm cho người kitô hữu lớn lên. Để bắt đầu, đọc sách Đệ Nhị Luật, chúng ta nhận thấy rằng, cuộc phiêu lưu mạo hiểm lớn lao trong sa mạc vẫn còn lại trong ký ức tập thể dân Israel như là một nơi thử thách đức tin, và cũng là một thời gian kinh nghiệm bước đầu; nói chung, một thời gian tập sự thực thụ kéo dài bốn mươi năm. Đến nỗi mà Môisen sau này sẽ có thể nói với toàn thể con cái Israel rằng: “ Ngươi suy nghĩ nhận ra rằng, Thiên Chúa ngươi dạy dỗ ngươi như một người dạy dỗ con của mình” ( Dt 8,5 ). Đó là việc đào tạo kép, xét theo bề ngoài: giáo dục ký ức, giáo dục phản xạ: “ Ngươi hãy nhớ con đường dài mà ngươi đã thực hiện suốt bốn mươi năm trong sa mạc; Chúa là Thiên Chúa ngươi đã áp đặt điều đó để làm cho ngươi biết đến sự nghèo khó”. Tất cả sự giáo dục này chỉ có một mục đích: người ta phải có phản xạ để nói rằng “Chính Ngài”: “ Ngươi đừng quên Chúa là Thiên Chúa ngươi đã đưa ngươi ra khỏi đất Ai Cập, ra khỏi nhà nô lệ”.
Thứ đến, không phải là ngài cần đến sự biết ơn của chúng ta đối với ngài. Thế nhưng, chúng ta chỉ có thể sống trong chân lý là nhận ra sự tùy thuộc căn bản này của chúng ta. Bánh Manna là một trường dạy sự trông cậy, bởi vì phải chờ nó rơi xuống từ ngày này qua ngày khác; cũng là một trường dạy sự chia sẻ, bởi vì không còn là vấn đề mỗi người dự trữ cho mình, làm thiệt hại người khác. Sự chuyển dịch ý nghĩa cũng rất dễ dàng: sự đón nhận Thánh Thể cũng là một trường dạy sự trông cậy. Chỉ cần nhìn thấy dân tộc hành khất này giơ tay về hướng thứ lương thực mà họ nhận ra là không thể thiếu cho đời sống thiêng liêng của họ ( sự sống đời đời ). Trường dạy sự chia sẻ, qua việc Phụng vụ không tiên liệu trước việc rước lễ đơn độc.
Và, cũng như manna đã nâng đỡ dân tộc đi về với tự do, trong suốt bốn mươi năm, Thánh Thể nuôi sống dân tộc đang học hỏi tự do của con cái Thiên Chúa từ ngày này qua ngày khác. Trong khi tiến gần đến bàn thánh, chúng ta lắng nghe Thiên Thần Chúa nói với chúng ta, như đã nói với tiên tri Elia, kiệt sức trên con đường đi về núi Sinai: “ Hãy chỗi dậy và ăn đi, bởi vì đường còn quá xa cho ngươi”. ( 1 R 19 ).
Sách Đệ Nhị Luật đã nhấn mạnh về sự mới mẻ của manna: “ lương thực này, cả ngươi và cả cha ông ngươi đã chưa từng biết”. Qua đó, nó muốn nói về quà tặng từ trời cao. Thế nhưng, đối với Chúa Giêsu, sự mới mẻ này thuộc về một trật tự khác, đó chính là sự mới mẻ của Nước Thiên Chúa: bữa tiệc cưới đã được bắt đầu.
“Tất cả đều tập họp dưới một thủ lãnh duy nhất ( theo nghĩa là đầu ), Đức Kitô”, đó là chương trình lớn lao của Thiên Chúa, theo thư gởi tín hữu thành Ephesô ( Ep 1 ): sự họp mặt tham dự bí tích Thánh Thể vào ngày Chúa nhật của chúng ta là khởi đầu việc thực hiện. lời tiên tri Isaia đã được thực hiện: “ Ngày ấy, trên núi này, Đức Chúa các đạo binh sẽ đãi muôn dân một bữa tiệc: tiệc thịt béo, tiệc rượu ngon. Thịt béo ngậy, rượu ngon tinh chấl. Trên núi này, ngài sẽ xé bỏ chiếc khăn tang che phủ mọi dân, và tấm màn trùm lên muôn nước. Ngài sẽ vĩnh viễn tiêu diệt tử thần. Đức Chúa là Chúa Thượng sẽ lau khô mọi dòng lệ trên khuôn mặt mọi người, và trên toàn cõi đất, ngài sẽ xóa sạch nỗi ô nhục của dân ngài. Đức Chúa phán như vậy. Ngày ấy, người ta sẽ nói: “ Đây là Thiên Chúa chúng ta, chúng ta từng trông đợi ngài, và đã được ngài thương cứu độ. Chính ngài là Đức Chúa chúng ta từng trông đợi. Nào chúng ta cùng hoan hỷ vui mừng, bởi được ngài cứu độ” ( Is 25 ).
Chúng ta đang ở trong cái hướng khám phá lớn lao của dân Israel: Thiên Chúa hoàn toàn khác đã trở nên rất gần gũi; điều đó càng rất thật ở nơi bí tích Thánh Thể: đối với chúng ta, Thánh Thể là mầu nhiệm của Thiên Chúa hoàn toàn khác và đồng thời, Thánh Thể giúp chúng ta tham dự vào sự thân tình của ngài, vào sự sống thần thiêng của ngài: không phải con người đi tới Thiên Chúa, chính Thiên Chúa trở nên gần gũi với con người. Đến nỗi ngài đề nghị Con của ngài làm lương thực: “ Bánh mà Ta sẽ trao ban cho các ngươi; chính là thịt Ta được trao ban để thế gian có sự sống”.
Và từ bây giờ, trong sự sống của Đức Kitô được trao ban, chúng ta đón nhận chính sự sống của Thiên Chúa: “ Cũng như Chúa Cha hằng sống đã sai Ta, và Ta sống nhờ Cha, cũng vậy, ai ăn Ta cũng sẽ sống nhờ Ta”.