
Trong buổi tối sau cùng Chúa Giêsu cùng sống với các môn đệ, vài giờ trước khi ngài bị bắt, khi ngài đã lo lắng cảm nhận trước cái thảm kịch sắp đến, ngài còn dám trình bày với các môn đệ niềm hy vọng cuối cùng. Vào cái giờ mà ngài sắp sửa trao hiến mạng sống riêng của mình, ngài loan báo với các ông: “ Các con sẽ trông thấy Thầy hằng sống, và các con cũng sẽ sống !” Và ngài hứa ban cho các ông một sự sống mới, một sự sống đã được biến đổi nhờ đức tin, tình yêu của các ông và nhất là sự sống được soi sáng từ bên trong, nhờ Chúa Thánh Thần.
Chúa Thánh Thần, chính là hơi thở sống động của Thiên Chúa, hơi thở này là nguồn gốc của tất cả các sự sống và tình yêu, hơi thở mà Chúa Giêsu nói đến như là ngọn gió: người ta không biết nó từ đâu đến, cũng không biết nó đi đâu, nếu không đến từ Thiên Chúa, và đưa dẫn về với Thiên Chúa. Khi hấp hối trên thập giá, Chúa Giêsu đã trao gởi hơi thở cuối cùng của ngài trên thế giới, ngài đã trao gởi Thánh Thần, là Đấng đã làm cho thập giá, một dụng cụ chết chóc, trở thành biểu tượng của sự sống. Và chiều ngày Phục Sinh, khi Đấng Phục Sinh gặp gỡ các môn đệ lần đầu tiên, ngài đã thổi hơi trên các ông và nói: “ Các con hãy lãnh nhận Chúa Thánh Thần !” Lễ Hiện Xuống đã bắt đầu như là sự sung mãn của lễ Phục sinh.
Giữa lễ Phục Sinh và Hiện Xuống, mà người ta không thể tách rời ra được, Lễ Thăng Thiên của Đức Kitô trước mặt các tông đồ đem đến cho các ông cũng như cho chúng ta sứ điệp sau cùng của Tin Mừng, là: những ai tin vào ngài, những ai yêu mến ngài, tất cả đều được mời gọi chia sẻ vinh quang của ngài, nghĩa là chia sẻ niềm vui, ánh sáng, tình yêu, sự sống của ngài. Vào buổi sáng sớm ngày Phục Sinh, Chúa Giêsu đã nói với Maria Madalena: “ Hãy đi gặp anh em Ta và nói với họ rằng: Ta về cùng Cha Ta và Cha các con, Thiên Chúa Ta và Thiên Chúa các con”.
Như vậy, lễ Thăng Thiên là một dấu chỉ quan trọng của niềm hy vọng được trao ban cho chúng ta để chúng ta hoàn toàn tin cậy vào Thiên Chúa của Đức Giêsu Kitô cũng là Thiên Chúa của chúng ta, tin cậy vào Cha của ngài cũng là Cha của chúng ta. Lễ này chỉ cho thấy, tất cả những người thiện chí đều được mời gọi sống trong tình bằng hữu với Thiên Chúa. Như thế, các tông đồ đã nhận được sự bảo đảm rằng, tất cả chúng ta cũng sẽ được biến đổi và vinh quang nhờ một sự phục sinh giống như sự phục sinh của Đức Kitô. Ngài đã bước vào một sự sống mới, một sự sống đã được biến đổi nhờ năng lực của Chúa Thánh Thần. Và chúng ta cũng vậy, bước theo ngài, từ khi lãnh nhận bí tích Rửa tội, chúng ta cũng đã bước vào trong đời sống mới của con cái Thiên Chúa, và Thánh Thần Chúa cư ngụ trong chúng ta, và chính ngài dạy chúng ta biết yêu mến anh em chúng ta, như chính Chúa Giêsu đã làm.
Niềm hy vọng bước vào trong đời sống và vinh quang của Thiên Chúa không làm chúng ta quên đi cuộc sống thường ngày. Các sứ giả đã nói với các tông đồ Chúa: “ Tại sao các ông đứng đó nhìn trời như thế ?-“ Chính là với thân xác giống như của chúng ta mà Chúa Giêsu đã gặp gỡ Thiên Chúa Cha trong vinh quang, với đôi tay chai cứng do công việc của người thợ mộc, với đôi chân mệt mỏi do những hành trình dài trên những con đường xứ Palestine, với thân xác bị bầm giập do những vết thương của cuộc khổ nạn ghi dấu. Cũng vậy, chúng ta không phải là thiên thần, chính là với tư cách con người mà chúng ta được mời gọi sống trong vòng ảnh hưởng của Chúa Thánh Thần, và bước vào trong sự sống của Thiên Chúa ngay từ hôm nay và mãi mãi.
Ngày nay, bởi vì thực ra, thế giới ở trong bàn tay chúng ta như đồng bạc của dụ ngôn, và Ông Chủ đang chờ đợi chúng ta trao trả nó lại sau khi đã được biến đổi, thanh tẩy, làm đẹp, hoàn thành. Không có gì đụng chạm đến công trình sáng tạo, nhất là không có gì đụng chạm đến nhân loại có thể làm chúng ta dửng dưng. Những kitô hữu phải là những người đứng đầu trong cuộc chiến đấu nhân đạo, chính xác là bởi vì họ tin vào biểu dương của Chúa Giêsu như trong những hoa quả đầu mùa của sự biểu dương toàn thể nhân loại. Đàng khác, rất nhiều người đã có mặt trong cuộc chiến đấu này, và chúng ta có thể vui mừng: sau tất cả, “ nhân đạo” từ lâu được gọi là “ bác ái kitô giáo”. Thế nhưng, còn rất nhiều việc để làm… Trước cái bi kịch của một thế giới bị thương tổn, chúng ta sẽ không bao giờ làm đủ.
Lễ Thăng Thiên cũng nhắc chúng ta nhớ rằng, chúng ta phải luôn trong tư thế sẵn sàng trong bàn tay của Thiên Chúa Cha. Vào cái ngày mà ngài sẽ yêu cầu chúng ta trao trả lại nén bạc mà ngài đã ủy thác cho chúng ta, chúng ta có thể dâng lên ngài nén bạc được tăng thêm, với sự tin cậy của người con trước sự dịu dàng của Cha mình. Chớ gì lúc bấy giờ chúng ta có thể nhìn ra cuộc vượt qua của Chúa, trong an bình, nghĩa là việc chúng ta bước vào một cách dứt khoát trong lễ Vượt Qua hồng phúc của Đức Giêsu Kitô, Đấng Cứu Độ chúng ta, lễ Vượt Qua này đã mở ra cho chúng ta con đường sự sống đời đời với Thiên Chúa trong vinh quang.