
Trong suốt mùa Chay, chúng ta được mời gọi kiểm tra lại phong cách của chúng ta: theo Adam hay theo Chúa Giêsu Kitô, theo xác thịt hay theo Thánh Thần; bởi vì, những người mù loà ( là chúng ta ) có thể nhìn thấy, những người điếc có thể nghe, với điều kiện duy nhất là đón tiếp ngài, Con Thiên Chúa, trong cuộc sống của mình. Trong Chúa nhật Lễ Lá này, sự nhất quán của các bản văn thật là đáng quan tâm, trong khi mời gọi chúng ta một cách đơn giản là chiêm ngắm Chúa Con và bước theo ngài.
Trước hết, « Ông có phải là Vua dân Do thái không ?- « Bề ngoài, trong suốt cuộc đời Chúa Giêsu, đó chính là câu hỏi lớn: vào thời điểm sinh ra, sự sôi sục chờ đợi Đấng Cứu Thế được Thiên Chúa hứa hẹn đã lên cao độ cuối cùng. Đấng Cứu Độ, mà người ta gọi là Đấng Thiên Sai, bởi vì, trong một thời gian, người ta đã tin rằng, Đấng Cứu Thế là một vị vua đang cai trị, một “Đấng Thiên Sai”, theo tiếng Do thái; điều đó có nghĩa là, một “ người được xức dầu”, qui chiếu về việc xức dầu mà các vị vua lãnh nhận trong ngày được tấn phong. Bởi vì trong tâm tưởng người dân, rõ ràng là, vai trò của một vị vua là bảo đảm hòa bình, công lý và an toàn.
Trong cuộc sống của ngài tại trần gian, kể cả trong thời gian của cuộc Thương Khó, những từ ngữ Đấng Thiên Sai và Vua như thế có giá trị tương đương đối với phần đông các người đương thời. Và hiển nhiên, rất nhiều lần người ta đã đặt câu hỏi liên quan tới ngài.
Chính ngài đã chưa bao giờ đòi hỏi cái tước vị này, và khi, đôi khi, các môn đệ và đám đông đã cảm thấy sự thật, thì ngài luôn luôn đói hỏi phải ym lặng. Chúa nhật này, chúng ta sẽ hiểu rõ hơn, tại sao, nếu ngài thực sự là Đấng Thiên Sai, và không ai nghi ngờ điều đó sau sự phục sinh của ngài, thì ngài là Đấng Thiên Sai hoàn toàn khác với điều mà người ta nghĩ tưởng. Đơn giản cái chết của ngài trước hết đã được lý giải như là bằng chứng ngài không phải là Đấng Thiên Sai, cũng không phải là vua, nhưng là một người bất hạnh bị Thiên Chúa bỏ rơi, và một số người coi ngài như một tên gian phi.
Thứ đến, Giữa cuộc Thương Khó, sau cùng Chúa Giêsu sẽ chấp nhận cái danh hiệu là Vua, vào lúc chính xác mà ngài không giống với một vị vua trần thế. Trả lời câu hỏi của Philatô ( Ông có phải là vua các vua không ?-). Ngài trả lời: “Chính ông đã nói thế”.
Sau đó, thánh Mattheu tích lũy những lời khẳng định trong ý nghĩa này. Số những người đối xử với Chúa Giêsu là vua, chỉ làm điều đó bằng sự chế giễu độc ác. Con số những người đối xử cới Chúa Giêsu như vị vua, chỉ làm điều đó do sự chế nhạo, khinh bỉ hay ác độc; thế nhưng, họ đã nói lên sự thật, mặc dù họ không biết.
Chúng ta hãy bắt đầu bằng cái bản án được đặt trên đầu ngài trên thập giá. “ Người này là Chúa Giêsu Nagiaret, vua dân Do thái”. Và khi người ta muốn chế nhạo ngài, người ta mặc cho ngài một áo vua: một áo choáng đỏ, một vòng hoa, và một vương trượng: một chiếc áo khoác ngoài màu đỏ, một vòng hoa, và một vương trượng. Vua trong dân chấp nhận trở thành trò cười cho thiên hạ bởi những con người lẽ ra phải phủ phục. Mầu nhiệm của thánh ý dịu dàng của Thiên Chúa. Vào chúa nhật thứ ba, chúng ta đọc thư của thánh Phaolô : “ Bằng chứng chứng tỏ Thiên Chúa yêu mến chúng ta, chính là Đức Kitô đã chết vì chúng ta, trong khi chúng ta vẫn còn là tội nhân”.
Sau cùng, đó là những người ngoại đạo, viên đại đội trưởng và những người canh gác, sẽ là những người đầu tiên nói lên sự thật: “ Quả thật, người này thật sự là Con Thiên Chúa !” Cái sai lầm duy nhất của họ sẽ là nói trong thì quá khứ.
Điều quan trọng hơn hết là: Bí mật của Con Thiên Chúa. Thánh vịnh 22/21 nói về toàn thể dân Israel như sau: “ Họ trông cậy nơi Chúa: xin Chúa giải thoát họ, xin ngài cứu thoát họ, bởi vì họ là bạn của Chúa !” Đó rõ ràng là niềm hy vọng của Chúa Giêsu: do nguồn tin chắc chắn, ngài biết rằng, Thiên Chúa cứu thoát ngài. Niềm hy vọng của ngài được nuôi dưỡng bởi Kinh Thánh, chúng ta đã thấy điều đó trong đoạn nói về những cơn cám dỗ, trong chúa nhật thứ nhất Mùa Chay: “ Lời Chúa đánh thức tôi mỗi sáng, mỗi buổi sáng Lời Chúa đánh thức tôi, để tôi lắng nghe như người để được giáo huấn” ( Is 50 ). Đó chính là chân dung của người tôi tớ được tiên tri Isaia vẽ lên. Tiên tri bày tỏ cho dân của ông ( hay ít nhất cho một số ít trung thành còn lại ) thấy cùng một lúc sứ mạng của người tôi tớ trong thế giới, và những phương cách tìm thấy sức mạnh cần thiết để hoàn thành sứ mạng đó.
Sứ mạng, chính xác là sứ mạng của Đấng Thiên Sai: mang ơn cứu độ đến cho toàn bộ Dân được tuyển chọn trước hết, và sau đó, cho toàn thể nhân loại. Những phương cách, rất đơn giản: được nuôi dưỡng mỗi ngày bằng Lời Chúa, và trong thời bị bách hại không thể tránh được, là nhận lấy sự can đảm trong sự hiện diện của Chúa: “ Chúa là Thiên Chúa đến cứu giúp tôi…tôi đã làm cho mặt tôi cứng như đá ( tôi sẽ không yếu đi ); tôi biết rằng, tôi sẽ không bẽ mặt”.
Chúng ta biết rằng, trước scandale của cuộc Thương Khó và cái chết của Chúa Giêsu, các môn đệ của ngài đã đọc lại lời tiên tri Isaia về người tôi tớ đau khổ; bấy giờ các ông đã hiểu; Chúa Giêsu, người tôi tớ chân chính của công trình cứu độ của Thiên Chúa Cha đến dẫn đầu một số ít những người còn sót lại, dân tộc gồm những người tin, đến lượt mình dấn thân vào chương trình của Thiên Chúa: “ Ngài vốn là thân phận Thiên Chúa, đã không nghĩ phải đòi quyền được đối xử ngang hàng với Thiên Chúa. Nhưng, trái lại, ngài đã tự trút bỏ chính mình, mặc lấy thân phận người tôi tớ” ( Ph 2 )