
Lời Chúa hôm nay đề cập đến nước. Nước uống, để giải cơn khát và để sống.
Thử hỏi, trong cuộc đời, có bao giờ chúng ta thực sự khát chưa ?- Có bao giờ chúng ta phải đi bộ nhiều cây số, dưới trời nắng gắt, để tìm thấy một giếng nước chưa ?- Có bao giờ chúng ta cảm nghiệm được nước uống cần thiết, như là một yếu tố sống còn của sự hiện hữu không ?-
Thời gian gần đây, những sự khai quật khảo cổ học được thực hiện nơi Đất Thánh, nơi mà Phúc Am được viết ra, luôn luôn làm xuất hiện những bể chứa nước, là những yếu tố không thể thiếu cho sự sống. Thời bấy giờ và cả ngày hôm nay.
Thế nhưng, sự suy nghĩ về nước uống này gíup chúng liên tưởng đến tất cả những cơn khát của chúng ta. Ngày nay chúng ta đang khát khao điều gì ?- Thế giới hiện nay đang khát khao điều gì ?- Điều gì sẽ làm dịu cái cơn khát của chúng ta ?-
Chúng ta gặp những người trẻ đang chuẩn bị cho đời sống hôn nhân: họ khát khao hạnh phúc, khát khao tạo dựng, khát khao được nhìn nhận, như là một con người, như là người tình, người chồng, người vợ. Khát khao yêu mến và khát khao được yêu mến. Đó là điều tự nhiên.
Mỗi người chúng ta đều cảm nhận sự đau khổ vì không được nhìn nhận trong cái giá trị của bản thân, của phẩm giá con người, của công việc làm ăn, của vai trò xã hội trong cuộc sống. Chúng ta khao khát một mối quan hệ có tình người hơn.
Ở Israel hiện nay, vẫn luôn luôn có những người xứ Palestines và những người Do thái nóng lòng tìm kiếm một giải pháp hòa bình. Cho hai dân tộc, cùng sống trên một dãi đất. Tất cả những người này đang khao khát về sự an toàn và khao khát về sự được nhìn nhận của chính mình. Khát khao được nhìn nhận là người Do Thái, khát khao được nhìn nhận là người Palestine. Được nhìn nhận và được tôn trọng, trong phẩm giá con người. Để có thể sống trong hòa bình, hạnh phúc. Đó là điều rất thực, thời bấy giờ, và cho cả ngày hôm nay.
Những phong trào xã hội cũng là cơ hội bày tỏ một cơn khát của công bình, một sự quan tâm những khát vọng hợp pháp của người công dân. Tất cả mọi người đều khát khao một đời sống nhân bản hơn, tự do hơn, hạnh phúc hơn.
Ngày nay, những người bệnh Sida là nạn nhân của sự sợ hãi và bị loại trừ. Ơ các nước Au Mỹ, những người nước ngoài là nạn nhân của những định kiến sắc tộc, của sự kỳ thị chủng tộc, của sự phân biệt đối xử, giữa người da trắng và người da màu. Những người giàu có và những người nghèo túng dựng lên những cái rào cản làm cho họ bị cô lập với nhau, cách biệt nhau. Một số người khác thì khao khát, mong muốn thực hiện làm rơi những rào cản đã làm ngăn cản cho đời sống trôi chảy, lưu thông… Đó cũng sự khao khát sâu xa và là cơn khát của Chúa Giêsu.
Nếu chúng ta khao khát cùng hiện hữu vì một ai đó, nếu chúng ta khao khát được nhìn nhận, như chúng ta là như thế, nếu chúng ta khao khát một mối tương quan thực sự, thì đoạn Phúc Am này liên hệ với chúng ta, ăn khớp với chúng ta. Bởi vì nó nói một điều gì đó về cơn khát của chúng ta, và về cơn khát Thiên Chúa của chúng ta.
Kinh nghiệm cho thấy, một số cuộc gặp gỡ tích cực, niềm nở, trở thành như những giếng nước mát; chúng làm dịu cơn khát, làm phát sinh sự sống sung mãn.
Chúng ta hãy biết rằng, nếu chúng ta tiếp xúc, gặp gỡ, ứng xử với người khác như chính con người của người đó, thì chúng ta làm dịu cơn khát của người đó, chúng ta biến đổi cái sa mạc khô cằn của người đó thành ốc đảo đầy tràn nước trong lành. Bấy giờ, cuộc sống được biến đổi, được thăng hoa và đáng sống.
Đó là sức mạnh của Tin Mừng Phúc Am. Đó là Tin Mừng Phúc Am cho tất cả mọi người.