
Lời Chúa hôm nay đề cập đến một khía cạnh rất quan trọng. Đó là Lề Luật và Chúa Giêsu. Lề Luật chuẩn bị cho Đức Kitô. Như Đức Kitô, Lề Luật là Ngôi Lời. Lời quý báu nói cho chúng ta biết, đâu là sự sống và đâu là sự chết ( bài đọc 1 ). Thực ra, nó nói cho chúng ta nhất là, đâu là sự chết.
Thế thì, sự sống ở đâu ?-
Ở khắp các nơi khác, ở khắp nơi trừ ờ nơi mà Mười Điều Răn bảo chúng ta đừng có đi đến. Thánh Phaolô nói rằng, Lề Luật là nhà giáo dục dẫn đưa chúng ta đi đến với Đức Kitô. Chính vì điều đó mà nó không thể bị hủy bỏ. Nếu thiếu một giai đoạn trong con đường của chúng ta tiến về với Đức Kitô, thì không bao giờ chúng ta có thể đi đến với ngài. Thậm chí người ta có thể nói rằng, Mười Điều Răn là một cái gì đó của Đức Kitô. Tất cả những điều răn này đều ở nơi ngài.
Thánh Phaolô sẽ giải thích điều này: khi chúng ta đã “ nắm bắt” được Đức Kitô, chúng ta không còn cần đến việc tuân giữ Lề Luật trước mắt, bởi vì, nơi ngài chúng ta có được nó. Chúng ta đã không còn công việc liên quan đến một Lề Luật được viết ra, mà là công việc liên quan đến một con người sống động. Đó là Đức Kitô đã được biết, được yêu mến và được đi theo. Ngài là Lề Luật của chúng ta.
“ Và tôi, tôi nói với các anh”. Vượt qua từ bản văn được ghi khắc trên đá đến con người sống động, thì đã là vượt qua Lề Luật.
Thế nhưng, ở đây, Chúa Giêsu tấn công ngay cả nôi dung của Mười Điều Răn. Chẳng những ngài không hủy bỏ những giới luật, mà ngài còn củng cố chúng, dẫn đưa chúng vượt qua bên kia chúng. Thoạt nhìn qua, “ cái gánh nặng của Lề Luật” vẫn còn nặng hơn. Thực ra, Chúa Giêsu chỉ thực hiện việc giải thích những ý hướng của Lề Luật. Tinh thần của ngài. Chúng ta thường, nếu không là luôn luôn, có khuynh hướng tuân theo cái khía cạnh vật chất của những sự vật, tuân theo cái phần nổi của tảng băng.
Chúa Giêsu mời gọi chúng ta đến xem những gì hiện diện ở bên dưới, ở chiều sâu. Sự khao khát của chúng ta đi đến đâu ?- Rõ ràng là những ý tưởng sâu thẳm của chúng ta, khi chúng được thừa nhận bởi sự tự do của chúng ta, khi chúng nói lên những gì là chúng ta, trong thực tế. Có phải là giai đoạn đến hành động không ?- Sự giết người của con người gây nên cơn giận của chúng ta ?- Quá phức tạp và nguy hiểm. Thánh Augustinô hỏi: “ Anh đã không ngoại tình, phải không ?- Chính là vì anh không có cơ hội đó thôi.”
Đi đến sự hoạt động chân lý. Những lời của Đức Kitô mời chúng ta vượt qua những hình thức bên ngoài để tiến đến chân lý sâu xa của chúng ta.
Dưới những cái mặt ngoài của sự công bình, của sự tôn trọng, dưới những bề mặt lịch sự và được đánh bóng, ở bên kia của những “ bằng khen” mà chúng ta được trao tặng, thử hỏi có điều gì được che dấu ?- Sự trong sáng thì rất cần thiết cho chúng ta, bởi vì con người thật của chúng ta mà chúng ta phải lại đặt vào sự điều trị của Thiên Chúa. Thử hỏi tin cậy vào tình yêu một hình ảnh ảo tưởng của chính mình, thì có giúp được gì không ?-
Sau cùng, một bài học khác của bản văn này là: tất cả mọi sự đều đi qua cái cách thức chúng ta liên kết với người khác. Đó là điều đã rất thật trong Mười Điều Răn. Thiên Chúa chỉ có thể được đạt tới qua anh chị em của chúng ta. “ Dâng của lễ” lên Thiên Chúa chỉ trở nên có thể được khi mà chúng ta sống hòa bình với những người khác.
Đó là làm trọn Lề Luật.