
Tám mối phúc thật vẫn được khen ngợi là Hiến chương của kitô giáo. Nó tóm tắt một cách tuyệt vời tất cả những giáo huấn của Chúa Giêsu; nó là chìa khóa giải thích tất cả Kinh Thánh.
Một cách khách quan, điều đó hoàn toàn đúng. Thế nhưng, những người kitô hữu vẫn không ngăn cản có một cảm giác khó chịu mỗi lần nghe công bố các mối phúc thật:“ Phúc cho những ai có tâm hồn nghèo khó… phúc cho những ai khóc lóc… phúc cho những ai bị bách hại vì sự công chính..” Những từ ngữ này vang lên chói tai chúng ta. Đối với chúng ta, rất bình thường khi công bố: “ vô phúc cho những người nghèo khó… vô phúc cho những người khóc lóc…vô phúc cho những người bị bách hại..”
Sứ điệp của các mối phúc thật quả là làm ngạc nhiên. Cái cách mà nó đề nghị đi đến hạnh phúc thì ngược đời. Nó nói với chúng ta về một thứ hạnh phúc trái ngược với cái hạnh phúc mà chúng ta đã quá quen thuộc. Trước một sứ điệp như thế, chúng ta cảm thấy vừa kích thích sự tò mò, vừa bứt rứt khó chịu. Kích thích sự tò mò, bởi vì sứ điệp đến từ Chúa Giêsu; với uy tín của ngài, ngài bảo đảm tất cả chân lý. Bứt rứt khó chịu, bởi vì lời giáo huấn này đi ngược với cách suy nghĩ quen thuộc của chúng ta. Những mối phúc thật, không phải là điều mà chúng ta nghe thấy công bố mỗi ngày trên đường phố, hay khi đọc báo chí, hay nhìn xem trên truyền hình. Vì vậy cần một nỗ lực để đón nhận chúng, hiểu biết chúng, và chọc thủng sự bí mật của chúng. Bởi vì chúng thực sự chứa đựng một điều bí mật: bí mật của hạnh phúc. Ngay tại trần gian này, những ai sống theo những mối phúc thật sẽ được hạnh phúc.
Để choc thủng bí mật của các Mối phúc thật, cách tốt nhất phải chăng là nhìn vào cuộc sống của Đức Kitô ?- Bởi vì, trước khi rao giảng những mối phúc thật, Đức Kitô đã sống chúng; và đang khi sống những mối phúc đó, ngài đã hạnh phúc.
Không bao giờ Chúa Giêsu giàu có và không bao giờ ngài để mình lệ thuộc tiền bạc; sinh ra nơi những người nghèo, ngài đã sống một cuộc sống của người nghèo. Ngài không có một hòn đá để gối đầu ( Mt 8,20 ). Nghèo tiền bạc, ngài cũng có một tâm hồn nghèo khó. Không bao giờ ngài huênh hoang trước mặt Chúa Cha; trái lại, ngài đã chờ đợi tất cả từ nơi Chúa Cha, và tự hiến thân như là một dấu chỉ vâng phục, làm trọn tất cả mọi thánh ý của Chúa Cha. Theo nghĩa này, ngài nghèo khó trong tâm hồn; vâng phục Đấng mà ngài yêu mến là niềm vui của ngài. Chúa Giêsu đã có thể dùng quyền năng thần thiêng của ngài để xua đuổi những người tấn công ngài. Không bao giờ ngài làm điều đó. Đúng hơn, ngài đã chọn lựa sự hiền lành, tình yêu và lòng thương xót. Ngài đã đấu tranh cho hòa bình. Ngài đã bảo vệ những người bị ức hiếp. Vì lý do đó, mà ngài đã bị loại trừ. Chịu chết trên thập giá, ngài đã van xin Đấng Tối Cao : “ Lạy Cha, xin tha cho chúng; chúng không biết việc chúng làm.”
Cuộc sống thành công như cuộc sống của Chúa Giêsu, cuộc sống hạnh phúc, bởi vì được sống trong sự trung thành với những xác tín sâu thẳm nhất, trung thành với tình yêu người khác cho đến trong sự đau khổ và bách hại, trung thành không lay chuyển với thánh ý Chúa Cha.
Con đường Chúa Giêsu đã dùng để đi đến hạnh phúc, thật là khắc nghiệt và khó khăn. Chắc chắn rồi ! Thế nhưng thử hỏi từ khi nào, hạnh phúc sẽ trở nên dễ dàng ?- Và từ khi nào, nhất là, người ta sẽ đi đến hạnh phúc Nước Trời mà không dấn thân trên con đường chật hẹp do Thầy Chí Thánh vẽ ra ?-
“ Phúc cho những ai có tâm hồn nghèo khó... Phúc cho những ai hiền lành… Phúc cho những ai khóc lóc… Phúc cho những ai đói khát sự công chính..” Không thể nào xóa nhòa những từ này của Phúc Âm. Chúng chỉ ra con đường của Đức Giêsu để đi từ sự đau khổ của thập giá đến sự hoan hỉ của phục sinh. Chúng chỉ ra con đường phải đi để một ngày nào đó đạt đến hạnh phúc. Không phải bất cứ hạnh phúc nào: hạnh phúc đầy tràn và sâu sắc, hạnh phúc đặt hòa bình với Thiên Chúa, hạnh phúc kéo dài qua khỏi thời gian, bởi vì phát xuất từ bàn tay Thiên Chúa.
Những mối phúc thật: một con đường hạnh phúc ! Chúng ta tin điều đó. Những mối phúc thật: nguồn sống và niềm vui ! Chúng ta tin điều đó. Thế nhưng chúng ta có dám dứt khoát dấn thân vào con đường này hay không ?-
Đó là những câu hỏi phải đặt ra cho chúng ta hôm nay.