
Lời Chúa hôm nay có thể tóm lược tất cả lịch sử nhân loại trong hai bảng sau đây: Bảng thứ nhất, Adam và Eva, vừa được Thiên Chúa tạo dựng và đặt vào trong một khu vườn hạnh phúc để được hạnh phúc; bảng thứ hai, Chúa Giêsu Nagiarét, cũng vừa chịu phép rửa ở sông Giodan và ngay lập tức được Thánh Thần đưa vào hoang địa.
Đôi vợ chồng đầu tiên có thể chọn lựa tất cả những thứ hoa quả của vô số loại cây ăn trái, nhưng chỉ có một là bị cấm, cây hiểu biết điều làm cho hạnh phúc hay bất hạnh: chỉ có một giới hạn cho những khát vọng của họ. Chính Thiên Chúa nói rõ điều đó: để giữ cho con người khỏi một nguy hiểm lớn lao.
Còn Chúa Giêsu, trong nơi hoang địa, đang đói: từ bốn muơi ngày qua, ngài đã không ăn.
Bấy giờ xuất hiện một nhân vật xa lạ: hắn ta đề nghị những lời cố vấn.
Trong cả hai trường hợp, những lời cố vấn đều giống nhau: tại sao lại phải quan tâm đến Thiên Chúa để sống cuộc sống của mình ?- Những khát vọng của chúng ta lại không phải chủ nhân của chúng ta sao ?- Thiên Chúa đã chẳng dựng nên chúng ta được tự do đó sao ?- Người đàn ông và người phụ nữ, chính Chúa Giêsu, tất cả không phải là hình ảnh Thiên Chúa hay sao, và như thế được bảo vệ chống lại tất cả mọi sự bắt buộc. Với bà Eva, hắn ta nói: “ Ông bà sẽ như Thiên Chúa “ ( hiểu ngầm là, nếu ông bà nghe lời tôi.). Còn với Chúa Giêsu thì hắn thì thầm rằng: “ Nào ông không phải là Con Thiên Chúa hay sao ?-“
Tất cả nghệ thuật là ở đó: gợi lên sự nghi ngờ. Cái thiên tài của tác giả kinh thánh là, đã trình bày tên cám dỗ ở vườn địa đàng dưới hình thức của một con rắn; một cách nói rằng, tất cả những ý định của Thiên Chúa đều đặt thành vấn đề, tất cả mọi sự nghi ngờ là nọc độc chết người. Bởi vì sự nghi ngờ giết chết tình yêu: mà tình yêu là môi trường tự nhiên của chúng ta, bởi vì chúng ta đều là con cái của Thiên Chúa.
Ngược lại, nơi hoang địa, tên cám dỗ không không tốn công giả dạng: cuộc đối đầu thật rõ ràng, vấn đề quan trọng là chuyển hướng Con Thiên Chúa ra khỏi sứ mạng của ngài.
Chúng ta đã biết phần kế tiếp. Ở vườn điạ đàng, con rắn đã thắng: Bà Eva hái trái cấm, bà ăn trái cấm, bà trao nó cho chồng, ông ta cũng ăn luôn. “ Bấy giờ mắt họ mở ra, và họ đã biết rằng, họ trần truồng.” Thật vậy, mắt họ đã mở ra, nhưng cho sự bất hạnh của họ: quảng cáo đều là giả dối. Con rắn đã nói rất đúng “ mắt ông bà sẽ mở ra”; cái sai lầm của người đàn bà là đã chăm chú lắng nghe con rắn, đã tin rằng, nó nói có lợi cho bà, và nó vén mở cho thấy những ý định xấu xa của Thiên Chúa. Đó chỉ là nói dối: Mắt của họ đã mở rộng ra, chắc chắn rồi, nhưng cái nhìn đã bị sai lệch. Từ nay, bà Eva không còn nhìn thấy Thiên Chúa như thế nào nữa, bà ta đã quay lưng lại với Thiên Chúa.
Trái lại, nơi hoang địa, Chúa Giêsu đã không chịu đựng được: ngài chỉ lắng nghe một điều, đó là Lời Chúa. Đó chính là điểm qui chiếu duy nhất của ngài; một cách không mệt mỏi, ngài tìm kiếm trong Kinh Thánh : đâu là thánh ý Thiên Chúa.
Như thế có hai cách sống, cách của Adam, và cách của Chúa Giêsu Kitô. Adam nghi ngờ Thiên Chúa, Chúa Giêsu Kitô thì tin cậy nơi ngài. Adam muốn, do chính mình, tìm thấy những bí mật của hạnh phúc, bày ra phong cách của mình theo theo ý thích của mình, còn Chúa Giêsu vâng phục theo luật lệ của Nước Thiên Chúa, với một sự tin cậy vững vàng.
Cần phải biết rõ điều này là, mỗi người trong chúng ta khi thì giống Adam, khi thì giống Chúa Giêsu Kitô. Mà, theo như Kinh Thánh, tất cả những nỗi bất hạnh của chúng ta đều đến từ sự nghi ngờ, là thứ làm hư hỏng nhân loại. Nói rằng, cây biết lành biết dữ là dành riêng cho Thiên Chúa, là nói rằng, chỉ một mình Thiên Chúa biết được điều gì làm nên hạnh phúc, hay nỗi bất hạnh của chúng ta. Muốn ăn trái của cây bị cấm này với bất cứ giá nào, chính là chính mình đòi khẳng định cái gì là tốt cho chúng ta. Lời cảnh báo “ ông bà không được ăn trái cấm, ông bà đừng có động đến chúng, nếu không ông bà sẽ chết” chỉ cho thấy rõ ràng rằng, đó là một con đường sai lạc..
“Anh em hãy tin vào Tin Mừng”: Mùa chay của chúng ta đã bắt đầu như thế,. Câu này nói với chúng ta : đâu là bí mật của người tín hữu. Biết rằng, Tin Mừng, ý định của Thiên Chúa chỉ là lòng tốt, là có thể nói với tất cả tấm lòng rằng, xin cho thánh ý Cha được thực hiện”, bởi vì, rõ ràng là, thánh ý của Thiên Chúa chỉ là tốt đẹp mà thôi.
Mùa Chay rõ ràng là thời gian chúng ta nỗ lực học hỏi lại những cách thức của Chúa Giêsu Kitô là: soi sáng con đường chúng ta đi dưới ánh sáng Lời Chúa, và từ chối lắng nghe những tiếng nói khác, bề ngoài có vẻ đầy hứa hẹn và hấp dẫn, nhưng lại dẫn đến chỗ hư mất. Hãy nhìn vào Chúa và hãy lắng nghe Lời Chúa, quay trở lại với Chúa, để được hạnh phúc.
Các tiên tri than phiền rằng, chúng có mắt để nhìn, và chúng đã không thấy ; chúng có tai để nghe, và chúng đã không nghe. Chúa nhật này sang Chúa nhật khác, hai chủ đề về cái nhìn và sự lắng nghe sẽ làm quen những bản văn mạc khải để mời gọi chúng ta nhất quyết quay về với Thiên Chúa.