
Đây là một sự kiện được xem như ngẫu nhiên: một người trong dân, một người tên là Giêsu, mà đám đông xem như là một tiên tri, gặp một người mù trên đường đi. Không cần người mù này xin xỏ bất cứ điều gì, Chúa Giêsu bôi bùn và nước miếng lên mắt anh ta; sau đó, sai anh ta đi rửa ở hồ Siloê. Người mù đi rửa, nhìn thấy… và tin tưởng.
Tất cả những người thiện chí đều gặp được Thiên Chúa như thế, trên con đường đi của mình. Với mỗi người chúng ta, đã có hay sẽ có ( bởi vì Thiên Chúa kiên nhẫn ) một thời điểm mà cuộc đời chúng ta có ý nghĩa và có một hướng đi khác.
Cuộc gặp gỡ này thường thì chỉ là một tia chớp sáng, một sự soi sáng; thế nhưng, điều đó cũng có thể là một sự ý thức liên lỉ, bền bỉ không thể nào tin được: “ Thiên Chúa hiện diện. Tôi đã gặp được ngài.”
Như thế, giây phút này đem lại ý nghĩa cho cả cuộc sống, như nơi người mù trong Phúc Âm. Đó là sự khám phá: chúng ta “ nhìn thấy” ! Chúng ta mở ra với vẽ đẹp, tình yêu, với những người khác, và nhất là chúng ta dành chỗ cho Thiên Chúa trong chúng ta. Chúng ta cảm nghiệm được rằng, Thiên Chúa yêu thương chúng ta. Chúng ta chấp nhận lời mời gọi sống theo chương trình của Thiên Chúa Cha. Chúng ta vâng phục Chúa Thánh Thần. Thật là một ơn huệ quý báu ! Thật là một món quà quý giá !
Tuy nhiên, sự soi sáng không phải kéo dài luôn luôn. Như “ vầng trăng mật”, sự soi sáng được trao ban để đóng dấu mãi mãi một giao ước đặt trên tình yêu và sự tự hiến. Thế nhưng, thế gian nhanh chóng đòi hỏi quyền lợi của mình.
Người mù trong Phúc Âm, sau khi được chữa lành, phải đương đầu với sự hoài nghi, mỉa mai, và loại trừ. Việc nhìn thấy mới mẻ của anh ta khiêu khích những người chung quanh, là những người quấy rầy anh ta bằng những câu chất vấn, thắc mắc.
Biết được điều đó, Chúa Giêsu lại lên đường để trao ban cho anh ta một món quà còn quý hơn là việc nhìn thấy. Ngài hỏi người mù: “ Anh có tin Con Người không ?-“ “ Anh đã nhìn thấy ngài; chính là Ta, đang nói chuyện với anh đây”.
Vào lúc được chữa khỏi bệnh mù thân xác, con người được lành lặn đã tin vào một dấu chỉ của Thiên Chúa “ bởi vì Thiên Chúa không nhậm lời người tội lỗi”. Thế nhưng, bây giờ, được Chúa Giêsu củng cố, anh ta tiến đến với Lời Chúa, và anh ta đương đầu với những người biệt phái, trong khi đang thử thuyết phục họ.
Với tư cách là kitô hữu, dấn thân chỗ này chỗ kia, trong nghề nghiệp, nơi làm ăn, trong các tổ chức, hay là không nghề cũng không có nơi làm việc, chúng ta có thể đụng chạm với những người chung quanh chúng ta. Sau khi đã chấp nhận tiếng gọi thiết thân của Thiên Chúa trong cuộc sống chúng ta, sau khi đã “ nhìn thấy” điều gì phải làm để sống như những người kitô hữu, thì có thể là, sự đón nhận Tin Mừng mà chúng ta muốn loan báo, sẽ bị từ chối hay nghi ngờ. Thậm chí, thiện chí của chúng ta có thể bỏ cuộc nửa đường.
Thánh Phaolô đã nói với các tín hữu Ephesô: “ Anh em hãy nhận biết điều gì có thể làm Thiên Chúa vui lòng.” Ngày qua ngày, chúng ta phải tái khám phá những ơn đoàn sủng riêng tư của chúng ta, làm cho chúng ta, hay lại làm cho chúng ta một sự đào tạo, nhưng nhất là chúng ta phải tin rằng, chứng từ của chúng ta là chính yếu để những anh em khác cùng bước đi trong niềm tin.
Chính chúng ta phải thực hiện sự gắn bó với Chúa Giêsu Kitô.
Người giáo dân kitô giáo không phải là một người khác với những người khác, đó là điều chắc chắn. Thế nhưng, nhờ niềm tin vào Thiên Chúa của Đức Giêsu Kitô và vào Giáo hội của ngài, chúng ta đem lại ý nghĩa cho cuộc đời chúng ta. Chính cái nhìn này về cuộc sống giúp chúng ta trở thành những chứng nhân của Đức Kitô và Tin Mừng của ngài.
Khi chúng ta tin vào con người, vào tương lai, vào những bản lãnh, những khả năng của con người; khi chúng ta làm cho tình huynh đệ trở thành khả thi nhờ những sự giúp đỡ, gặp gỡ, hội ý, những công việc theo nhóm; khi chúng ta mở tầm nhìn ra tới vô tận, khi đón nhận những người tàn tật, thăm viếng những bệnh nhân, cầu nguyện cho những người đã qua đời; khi chúng ta làm tất cả, hay một chút những việc đó, là chúng ta làm chứng việc chúng ta gặp gỡ Thiên Chúa.
Chúng ta hãy hướng đôi mắt của những người chung quanh về Thiên Chúa Cha, là nguồn gốc tất cả tình huynh đệ, về Thiên Chúa Con, ngài đã dấn thân vào giữa lòng thế giới để đem “ ánh sáng” đến, và về Chúa Thánh Thần là Đấng biến đổi những hy vọng của chúng ta thành niềm hy vọng đích thực, nhờ thần khí của ngài.