
Chúa Giêsu hoàn toàn biết rõ là ngài sẽ chết. Sự căm ghét của các kẻ thù nghịch được tìch tụ từ ba năm qua. Và gần đến lễ Vượt Qua này, Chúa Giêsu quyết định không trì hoãn kỳ hạn. Phúc Am kể lại: “ Ngài lên Giêrusalem... bởi vì không lẽ nào một vị tiên tri lại ngã gục ở ngoài thành Giêrusalem” ( Lc 13,33).
Chiều hôm đó, hoàn toàn ý thức đó là bữa ăn sau cùng, Chúa Giêsu làm nỗi bật một cử chỉ tiên tri cụ thể, một cử chỉ biểu tượng, như tất cả các vị tiên tri lớn của dân tộc ngài đã làm: dưới hình bánh và rượu, ngài đặt “trên bàn” cái chết và sự phục sinh của ngài. Như thế, ngài khẳng định: “ mạng sống ngài, không ai cướp đi cả, nhưng chính ngài đã trao ban”.
Trong tất cả những gì xảy ra ngày hôm sau, trên thập giá, người ta có thể có cảm tưởng là Chúa Giêsu “ bị nộp” một cách thụ động. “ thân xác ngài bị nộp… máu ngài bị đổ ra…”, Thế nhưng, Chúa Giêsu đã trao ban tất cả một cách hoàn toàn tự do. Ngài nhìn thấy trước cái chết của ngài Ngài nói: “ Hãy cầm lấy, này là mình Ta.. Các con hãy uống, này là máu Ta”
Ngày hôm sau, Chúa Giêsu sẽ chịu đau khổ khủng khiếp. Thế nhưng ở đây, trong bữa tiệc ly, ngài có một sự thanh thản và một sức mạnh thần thiêng tuyệt vời, “ngài biết rằng, đã đến giờ ngài rời bỏ thế gian mà về cùng Chúa Cha”.
Thực ra, cái chết sắp tới của ngài, trong lúc này, không gây nên một tình cảm ủ rủ hay sợ hãi nào cả. Ngài chúc tụng Thiên Chúa Cha, ngài tạ ơn, ngợi khen và nói lời cám ơn: Đó là ý nghĩa của Thánh lễ Tạ Ơn. Đâu là nội dung của việc tạ ơn đã làm bừng nở trong tâm hồn của ngài, trong giây phút đặc biệt này, và trong mỗi thánh lễ chúng ta dâng được tiếp tục cho đến ngày tận thế ?- Chúng ta không cần phải tạo ra câu trả lời. Đích thân Chúa Giêsu trả lời cho chúng ta. Ngài tạ ơn vì Giao Ước tuyệt vời giữa Thiên Chúa và nhân loại… vì sự phong phú do cái chết của ngài sẽ cứu thoát được nhiều người.. vì sự tha thứ tội lỗi mà thập giá của ngài sẽ thực hiện.. vì sự hoàn thành Nước Trời sắp đến, khi ngài cùng các bạn hữu sẽ uống tất cả những đau khổ được tẩy xóa, khi không còn tiếng than khóc, nước mắt và đau khổ nữa” ( Ap 21,4 ).
Ý nghĩa của cái chết của ngài được so sánh với số phận của hạt lúa miến: phải chết đi để sống. Đó là điều kiện không thể tránh, bắt buộc, cần thiết của tất cả các thụ tạo. Nhưng hạt lúa có hai cách chết: gieo xuống đất để mang lại nhiều hoa trái cho ngày mùa sắp tới, hay là được xay nhuyễn ra để được ăn uống, tiêu hóa dưới hình thức cơm bánh.. Chỉ khi hạt lúa mì đạt đến “ số phận vinh quang đích thực của nó ”, bởi vì, chỉ khi đó, nó được chuyển đổi sang sự sống cao hơn: khi trở thành lương thực của con người, nó từ bỏ sự cấu tạo vật chất vật lý đơn giản của nó để trở thành “cơ thể tinh thần con người”. Chúng ta hãy hình dung hai số phận khác nhau của hai bao lúa. Một bao sẽ được để sang một bên để cho vụ xuống giống sắp tới. Ở đó, nó sẽ chết, nhưng không chuyển biến, mà vẫn là hạt lúa miến trong cái chu kỳ bình thường của việc tái sản xuất tự nhiên. Một bao khác sẽ được nghiền nát dưới cối xay. Ở đó, nó cũng sẽ chết, nhưng được biến đổi, trở thành cơm bánh và lương thực của một sự sống cao cấp hơn.
Đó cũng chính là biểu tượng của lễ Vượt Qua: một sự chuyển đổi đời sống được thực hiện trong cái chết của Chúa Giêsu. Và mỗi thánh lễ thực hiện trong chúng ta sự chuyển đổi này. Chúng ta trở nên thánh thiêng trong Thiên Chúa, Chúa chúng ta.