
Trong đêm nay, chúng ta cảm thấy trong chúng ta có một cái gì đó đầy phấn khởi của một cổ động viên vào buổi chung kết vô địch. Cuộc đấu tranh rất khó khăn, con đường hiểm trở, gay go, thế nhưng cuộc chiến thắng thì hoàn toàn… tất cả mọi người cùng hát vang và kêu lên: chúng ta đã chiến thắng!
Thật vậy ! trong đêm Phục Sinh, chúng ta đã thắng ! hay đúng hơn, “ngài” đã thắng ! Vào lúc kết thúc của đêm canh thức dài này, trải qua tất cả Kinh Thánh, từ sách Khởi Nguyên cho đến các Phúc Âm, Alleluia của sự chiến thắng đã vang dội ! Sự dữ và cái chết đã không thắng cuộc, tình yêu đã chiến thắng dứt khoát: Đức Kitô đã phục sinh ! Ngài hằng sống và ngài kêu gọi chúng ta sống bằng sự sống của ngài.
Biến cố quan trọng nhất của nhân loại, không phải là cái ngày mà con người bước đi trên mặt trăng, cái ngày mà con người đã khám phá ra vaccin chống lại bệnh phong cùi, cái ngày mà con người sáng chế ra máy bay để bay lượn trên không trung, cái ngày mà con người đã phát minh ra điện lực, hay là xe hơi. Thậm chí đó không phải là ngày sinh của chúng ta, hay là ngày lãnh nhận phép Rửa tội của chúng ta. Chắc chắn là không !
Ngày quan trọng nhất đối với tất cả mọi người, cái ngày đã thay đổi tất cả, chính là ngày hôm nay, chính trong lúc này: ngày mà Chúa Giêsu đã phục sinh. Sau khi chết và được đặt vào trong một ngôi mộ, ngài đã lại trở ra, hằng sống mãi mãi. Đó chính là một Tin Mừng làm đảo lộn tất cả, làm thay đổi dòng lịch sử và, từ đó, tiếp tục vang dội từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Và chúng ta, những người kitô hữu, chúng ta phải công bố điều đó ! thật là một sứ mạng kỳ diệu, nhưng cũng rất khó khăn…
Tuy nhiên, có hai lời nói dường như để giúp đỡ chúng ta.
Lời đầu tiên là, “ Tại sao tìm Đấng hằng sống giữa những người đã chết ?-“. Thiên thần hỏi những người phụ nữ đến để ướp xác Chúa Giêsu, và đã không thấy ngài. Lễ Phục Sinh là một bản thánh ca cho sự sống ! Không chỉ đời sống mà chúng ta sống ở dưới thế này, mà cũng là đời sống vĩnh cửu. Người kitô hữu là một môn đệ của sự sống, họ muốn công bố Tin Mừng Phúc âm của sự sống trong thế giới này. Rất thường khi, chúng ta bắt đầu nhìn những lời dạy của Phúc Âm và của Giáo Hội như là một chuỗi những điều răn và những điều cấm kỵ. Tuy nhiên, nếu Giáo Hội nói không với tất cả một lô những sự việc, thì chính là vì Giáo Hội muốn nói một tiếng đồng ý thẳng thắn và chắc nịch cho sự sống, một tiếng đồng ý cho tất cả những gì là thật, là thiện và là đẹp trong cuộc đời này.
Câu thứ hai, chính là câu mà chứng từ của những người phụ nữ trao cho chúng ta, báo tin cho “ Phêrô và tất cả những tông đồ khác”. Nói cho những người khác… Trong đêm thánh này, chúng ta thử đặt câu hỏi: chúng ta đang ở đâu từ chứng từ của những người kitô giáo chúng ta ?- Thử hỏi điều đó có được nhìn thấy, khi chúng ta là môn đệ của Đấng sống lại hay không ?- Thử hỏi chúng ta có một cái đầu của những người được cứu độ hay không ?-
Nếu thỉnh thoảng sứ mạng này có thể là khó khăn cho chúng ta, chúng ta hãy nhớ lại những lời của Đấng sống lại: “ và Thầy, thầy sẽ ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế” (Mt 28,20). Chắc chắn với sự hiện diện của ngài, chúng ta sẽ không sợ hãi bất cứ một khó khăn, hay bất cứ một trở lực nào nữa. Lời ngài soi sáng chúng ta. Mình và Máu thánh ngài sẽ là lương thực và là sự nâng đỡ của chúng ta trên con đường hằng ngày tiến về vĩnh cửu của chúng ta.