
Với thánh tông đồ Phêrô, và với một niềm vui và một sự phấn khởi giống như ngài, sáng nay tôi muốn lặp lại với anh chị em Tin Mừng đang vang dội khắp nơi, trong các nhà thờ trên thế giới: Đức Giêsu Kitô, mà người ta đã giết chết, đã trở lại cuộc sống vĩnh hằng. Thiên Chúa đã phục sinh ngài.
Với thánh tông đồ Gioan, người đã đến mồ vào sáng sớm ngày Phục Sinh, và đã nhìn thấy ngôi mộ trống và khăn liệm của Chúa Giêsu còn ở đó… với tông đồ Gioan, tôi xin nói với anh em, bằng một sự xác tín, một sự nhiệt tình và chân thật: Thật vậy, Đức Giêsu Kitô thực sự đã sống lại. Ngài đã thoát khỏi sự chết. Ngài đã chiến thắng tử thần. Ngài hằng sống. Ngài ngự trị bên Thiên Chúa Cha. Ngài ở giữa chúng ta.
Điều đó kỳ diệu biết bao, nếu sáng nay, tất cả chúng ta có thể đón nhận Tin Mừng Đức Kitô Phục Sinh, không như là một Tin Mừng cũ kỹ, đã quá biết, và được nhắc đi nhắc lại quá thường, nhưng như một Tin Mừng thực sự mới, luôn luôn mới, gây sửng sốt, làm phấn khởi, quyết định cho chúng ta và cho thế giới.
Đôi khi có một số người thắc mắc: “ Thế nhưng, điều đó thay đổi gì cho cuộc đời tôi, sự phục sinh của Đức Kitô ?-“ Điều đó thay đổi rất nhiều. Điều đó thay đổi tất cả. Điều đó sẽ thay đổi tất cả. Điều đó phải thay đổi cái nhìn của chúng ta về chính chúng ta, và cái nhìn của chúng ta về thế giới. Điều đó sẽ làm đảo lộn cuộc sống chúng ta và cuộc sống của thế giới.
Nếu tôi tin rằng Chúa Giêsu đã Phục Sinh, và ngài đã phục sinh để tôi cũng được phục sinh, thì bấy giờ tôi biết rằng, những đau khổ, những vất vả cực nhọc, những đau đớn, những thất bại, những tội lỗi của tôi không bao giờ là tiếng nói sau cùng của đời tôi. Tôi biết rằng, ngày qua ngày, Đức Kitô giải thoát tôi khỏi tất cả những sự nặng nề này, và từ từ dẫn đưa tôi đến ánh sáng và niềm vui.
Nếu tôi tin… nếu tôi thực sự tin rằng, Đức Kitô đã Phục Sinh, thì cái nhìn của tôi về thế giới và về những người sống trên đó không còn giống như trước nữa. Cái nhìn của tôi không còn có thể là vỡ mộng, bi quan, dửng dưng. Tôi không còn lý do để thất vọng về tất cả mọi sự. Tôi không còn lý do để mất lòng tin cậy nơi con người, cho dù con ngưòi có bị thương tổn đến thế nào đi nữa. Tôi không còn lý do nghĩ rằng, tình huynh đệ, sự công bình và sự chia sẻ là không có thể. Ngược lại, tôi có lý, mặc dù những gì tôi trông thấy… tôi có lý để tin tưởng vào tất cả những sự đổi mới. Và tôi có lý để hy vọng những điều đó. Và tôi có lý để làm việc, để hành động, để chúng mau đến. Bởi vì niềm tin vào sự phục sinh thúc đẩy tôi sống như người đã được phục sinh.
Sống như người đã được phục sinh, trước hết chính là tin cậy vào Thiên Chúa, vào chính mình và sau đó, vào người khác. Sống như người đã được phục sinh, chính là được bảo đảm rằng, thế giới không đi đến sự chết, nhưng được mời gọi đến sự sống. Sống như người đã được phục sinh, chính là xác tín rằng, trong mọi lúc, tôi có thể chỗi dậy trước mặt Thiên Chúa. Sống như người đã được phục sinh, chính là xác tín rằng, tôi được Thiên Chúa thương yêu, cho dù tôi mê muội, vỡ mộng, tội lỗi và chối bỏ.
Sống như người đã được phục sinh, cũng chính là đi nói với những người khác, và trước hết với những người gần gũi với tôi và những người đau khổ, chính là đi nói với họ rằng, chính họ cũng có thể chỗi dậy, họ cũng có thể đi về với ánh sáng, họ cũng có lý để hy vọng. Chính là đi nói với họ rằng, họ là con cái Thiên Chúa, họ xứng đáng với Thiên Chúa và Thiên Chúa mong muốn họ ở gần bên ngài, mãi mãi.
Chớ gì lễ Phục Sinh cho chúng ta trở thành những con người của niềm hy vọng.
Vì lễ Phục Sinh, vì sự sống lại của Đức Kitô, chúng ta hãy tiếp tục tin tưởng vào cuộc sống, và chúng ta hãy luôn sống trong niềm vui. Trong niềm vui tin tưởng rằng, chúng ta được mời gọi cùng sống lại với Đức Kitô.
Vì lễ Phục Sinh, vì sự sống lại của Đức Kitô, chúng ta hãy vui vẻ đảm đương tất cả những bổn phận hằng ngày một cách có ý thức; hãy chu toàn những bổn phận đó với tình yêu.
Vì lễ Phục Sinh, vì sự sống lại của Đức Kitô, chúng ta đừng giữ đôi mắt gắn chặt trên mặt đất; chúng ta hãy nhìn lên Nước Trời, ở đó Thiên Chúa đang chờ đợi chúng ta. Và chúng ta hãy sống như những người đã được sống lại. Thánh lễ Phục Sinh mà chúng ta cùng nhau cử hành mời gọi chúng ta đi đến đó, và tạo cho chúng ta tư cách pháp nhân ở đó.