
Ngày lễ hôm nay mời gọi chúng ta mừng kính không những Chúa Thánh Thần Hiện Xuống lần đầu tiên mà Kinh Thánh nói đến, nhưng cũng mừng kính tất cả những lần Chúa Thánh Thần Hiện Xuống, dù lớn hay nhỏ, vẫn xảy đến nơi chúng ta, chung quanh chúng ta, và khắp nơi trên thế giới.
Tác động của Chúa Thánh Thần trong thế giới, trong Giáo Hội và trong con tim thực ra không bao giờ ngừng nghỉ. Chúa Thánh Thần đã không mất gì về tính năng động của ngài, ngài không bị hụt hơi, ngài không trở nên kém linh động vào thời của chúng ta hơn là vào những ngày đầu tiên của kitô giáo. Thế nhưng, để nhận ra điều đó, cần phải tin vào ngài, tin vào sự hiện diện của ngài và tác động của ngài.
Vì thế, chúng ta hãy nhìn lại xem, ngày xưa Chúa Thánh Thần Hiện Xuống lần đầu tiên đã được biểu lộ như thế nào; cái nhìn này sẽ giúp chúng ta hiểu biết tính cách thời sự của hành động ngài.
Điều mà chúng ta đọc trong sách Tông Đồ Công Vụ thật gây ấn tượng và kinh ngạc. Luồng gió mạnh, những lưỡi lửa, nói những ngôn ngữ khác nhau, dân các nước hiểu những gì các tông đồ công bố. Tất cả đều gây kinh ngạc.
Tuy nhiên, Chúa Thánh Thần không luôn luôn hành động như thế. Đa phần thời gian, những lần hiện xuống của ngài kín đáo hơn. Thế nhưng, chúng cũng không kém phần hiện thực.
Biết bao nhiêu người quyết định thay đổi đời sống để thích hợp với những đòi hỏi của Phúc Âm. Đó là những lần hiện xuống nho nhỏ. Có biết bao nhóm kitô hữu, đây đó và trên khắp thế giới, tự tổ chức để làm chứng đức tin của họ một cách có ý nghĩa. Cần phải xem ở đó là tác động của Thánh Thần Chúa trong ngày lễ Hiện Xuống. Nếu chúng ta quan tâm hơn về sự hiện diện của ngài, chúng ta thậm chí sẽ khám phá ra tác động thường xuyên của Chúa Thánh Thần nơi mỗi người chúng ta. Khi chúng ta thoát ra khỏi sự mê muội của chúng ta, khi chúng ta vượt qua từ sự chán nản sang hy vọng, khi chúng ta dám tỏ mình ra là kitô hữu… thì đó chính là những lễ Hiện Xuống của những ngày đầu tiên được tiếp tục, dù ít gây ấn tượng hơn.
Chúng ta hãy nhìn chung quanh chúng ta. Hãy nhìn cho kỹ. Chúng ta hãy nghĩ đến những người mà chúng ta gặp gỡ và những người đã chất vấn chúng ta. Chúng ta hãy nghĩ đến những biến cố xảy đến cho chúng ta, hay đã xảy đến cho những người, những nhóm mà chúng ta quen biết. Thử hỏi chúng ta có thể nhìn thấy Chúa Thánh Thần hoạt động trong những con người này, trong những nhóm này, trong những biến cố này không ?- Nếu chúng ta không có thể làm điều đó, thì có thể là cái nhìn của chúng ta không phải là cái nhìn của đức tin. Vì thế, xin Chúa Thánh Thần đến giúp chúng ta. Xin ngài mở to đôi mắt tâm hồn chúng ta, và chúng ta sẽ nhìn thấy.
Bản văn của thánh Phaolô được công bố thì lại thú vị một cách đặc biệt. Ngài không đưa ra cái gì là gây ấn tượng. Ngài mời gọi nhìn thấy sự hiện diện và hoạt động liên lỉ của Chúa Thánh Thần trong những thực tại đời thường nhất trong cuộc sống.
Lời khẳng định mà ngài khơi mào làm cho kinh ngạc một chút, khi ngài nói: “ Không có Chúa Thánh Thần, thì không ai có thể nói lên: Chúa Giêsu là Chúa”. Mỗi lần chúng ta hướng về Đức Kitô, là Chúa Thánh Thần đang hành động nơi chúng ta. Mỗi lần chúng ta cầu nguyện, thì là chính ngài giúp chúng ta cầu nguyện. Không có gì có liên can đến Đức Kitô mà không có Chúa Thánh Thần. Chúa Thánh Thần hiện diện thường xuyên trong chúng ta. Chỉ trừ khi chúng ta xua đuổi ngài ra khỏi cửa tâm hồn của chúng ta. Mỗi một khoảnh khắc thời gian, ngài giúp chúng ta suy nghĩ và cư xử như môn đệ của Chúa Giêsu. Thế nhưng, tất cả đều được thực hiện gần như luôn luôn là trong sự kín đáo; hoạ hiếm mới qua những cử chỉ hiển hách, bên ngoài.
Chúng ta hãy để ý là thánh Phaolô nhấn mạnh rằng, hành động của Chúa Thánh Thần thì biến thiên, nhiều vẻ. Nó được tỏ lộ ra bằng những cách khác nhau nơi mỗi người chúng ta, bởi vì mỗi người được trao ban cho những ơn huệ khác nhau. Một số người lãnh nhận được ơn khôn ngoan, những người khác được ơn thông hiểu, những người khác nữa được một tinh thần hiền lành và hòa bình. Một số người có ơn nói năng trôi chảy, những người khác được ơn biết lắng nghe, người khác nữa là ơn an ủi hay thăm viếng bệnh nhân. Tuy nhiên, nơi mỗi người, cũng là chính Chúa Thánh Thần tỏ mình ra. Thử hỏi chúng ta đã khám phá ra, Chúa Thánh Thần hành động hơn hết nơi chúng ta bằng cách đặc biệt nào không ?- Nếu điều đó chưa được làm, chúng ta hãy bắt đầu đi và hãy tạ ơn ngài vì những ơn huệ của ngài.
Cần phải để ý là, trong bài Phúc Âm hôm nay, Chúa Thánh Thần được trao ban cho các tông đồ được đặt trong mối liên hệ với sự tha thứ tội lỗi. “ Thầy sai các con ra đi.. Các con hãy lãnh nhận Chúa Thánh Thần. Tất cả những ai mà các con tha thứ tội lỗi, thì tội của những người ấy được tha”. Đoạn này ủy thác cho Giáo Hội tất cả mọi thời đại cái sứ mạng phi thường và kỳ diệu là giao hòa với Thiên Chúa tất cả những người đã lìa xa ngài. Nâng dậy những ai sa ngã, cứu chữa những người có tâm hồn bị tổn thương, trao ban sự sống cho những người đi tới sự chết: những hoạt động này, Giáo Hội chỉ có thể thực hiện trọn vẹn trong ơn huệ và sức mạnh của Chúa Thánh Thần.
Vì Chúa Thánh Thần, vì sức mạnh và sự êm dịu của ngài, vì những gì ngài thực hiện trong chúng ta, trong Giáo Hội và khắp nơi trên thế giới, chúng ta hãy cảm tạ Thiên Chúa là Cha chúng ta, nhờ Đức Giêsu là Chúa chúng ta. Điều đó thật là chính đáng. Điều đó thật cần thiết. Và đó cũng chính là một trong những nhiệm vụ chính yếu, mỗi khi chúng ta họp nhau cử hành bí tích Thánh Thể của Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta.