
Ngày hôm đó, Chúa Giêsu đối diện với những con người mệt mỏi và suy sụp. Thế giới hiện tại cũng kể vào số đó vì lý do chiến tranh, bạo lực, khốn khổ hay không có lẽ sống. Ngay cả giữa những người kitô hữu, những câu chất vấn, những băn khoăn, căng thẳng và chống đối, và trong một vài quốc gia, những cuộc bách hại không thiếu. Mà Chúa Giêsu đã làm gì truớc đám đông vào thời của ngài ?- Phúc Âm nói với chúng ta rằng, ngài động lòng thương họ…
Lòng thương xót… một từ ngữ không có hợp thời chút nào, bởi vì nó kéo theo một hơi hướng của chủ nghĩa gia trưởng, cha chú và của bề trên có tính cách sỉ nhục. Tuy nhiên, động lòng thương, chính là có sự thương cảm, mở rộng tấm lòng ra, chia sẻ những đau khổ của người khác.
Thật vậy, có một sự động lòng thương chiếu cố và khinh bỉ, coi thường, tuy nhiên đó không phải là lòng thương xót của Chúa Giêsu đối với những người nghèo vây chung quanh ngài. Ngài cũng như họ, là một người trong nhóm họ, và lòng thương xót của ngài, sự xúc cảm sâu sắc của ngài trước nỗi khốn khổ của họ, thì có tính cách huynh đệ và yêu thương. Và chúng ta có thể nghĩ rằng, ngày nay ngài vẫn còn cảm nghiệm cũng chính lòng thương xót đó, nghĩa là cũng chính sự thương cảm yêu mến đối với tất cả những ai ở giứa chúng ta bị đè bẹp do đau khổ hay thất vọng. Thử hỏi chúng ta có thể chia sẻ lòng thương xót này, chia sẻ sự dịu dàng của con tim sẽ giúp chúng ta tìm thấy những cử chỉ thật sự, khiêm nhường và hiệu quả của một sự tương trợ huynh đệ theo hình ảnh của lòng thương xót Chúa Giêsu hay không ?-
Thế nhưng, với những người đang chờ đợi nơi ngài sự chữa lành hay phép lạ, Chúa Giêsu chỉ nói một dụ ngôn đơn giản: “ Lúa chín thì nhiều và thợ gặt thì ít. Vậy anh em hãy cầu xin chủ ruộng sai các thợ đến mùa màng”. Trong ngôn ngữ Kinh Thánh, mùa màng chỉ Nước Thiên Chúa, vương quốc của sự ăn năn thống hối, của sự công bình và tình thương. Mùa màng thì phì nhiêu, phong phú.
Như thế chính là một lời nói hy vọng mà Chúa Giêsu ngỏ với dám đông, trong khi trước những người khác, nhất là những người biệt phái, ngài loan báo một số nhỏ được tuyển chọn. Chính là nói rằng, Nước Thiên Chúa mở ra rộng rãi cho tất cả những người bé nhỏ, khiêm nhường, đau khổ, nạn nhân, những người mà Phúc Âm gọi là những người nghèo, nhưng Nước đó lại đóng lại đối với những người kiêu ngạo, tự mãn, ích kỷ, những người mà Phúc Âm gọi là giàu có…
Mùa màng thì phì nhiêu, những cửa của Vương Quốc thì rộng mở và tuy nhiên, những người thợ thì ít ỏi… Điều đó muốn nói gì ?-
Ngay lập tức, Chúa Giêsu không thể một mình chu toàn sứ mạng lãnh nhận từ Thiên Chúa, và ngài được quây quần chung quanh bởi các môn đệ, ngài đã chia sẻ trách nhiệm với các ông. Trước hết đó chính là một trách nhiệm của lòng thương xót và giúp đỡ huynh đệ: chữa lành những bệnh nhân và xua trừ ma quỉ, như vậy làm cho con người được hồi phục sức khỏe thể lý và sự bình an con tim và tâm hồn. Đồng thời, cũng phải loan báo Nước Thiên Chúa, trước hết cho những người gần gũi nhất, những thành phần dân Israel. Sau đó, sau khi Phục Sinh, ngài sẽ sai họ ra đi khắp nơi trên thế giới…
Ngày nay, những người thợ ở đâu ?-
Tuy nhiên, trước tiên đó là mỗi môn đệ, mỗi người lãnh nhận bí tích rửa tội. Tất cả chúng ta đều được Đức Kitô kêu gọi có lòng thương cảm với anh em chúng ta, cố gắng làm vơi nhẹ những đau khổ thể lý và trao ban bình an cho những người lo lắng, làm việc cho vương quốc công bình và bác ái trở thành cái gì là thật và hiển nhiên, và sau cùng là công bố rằng, Đức Kitô là niềm hy vọng của chúng ta.
Thế nhưng, những người thợ của mùa màng phải rất đông ! Khổ nỗi, chúng ta thuộc về đa số những người thợ ít can đảm, và chúng ta dễ dàng quên rằng, chúng ta được mời gọi cộng tác với công việc cao quí của Chúa. Những người thợ vẫn còn ít, bởi vì chúng ta không chú tâm làm việc cho đủ và chúng ta tin cậy vào người khác để làm chuyện đó, hay là chúng ta nghĩ rằng, điều đó quá khó… trong khi điều quan trọng trước hết là chia sẻ, và khi phải loan báo điều đó, thì Thánh Thần của Đức Kitô làm nhân vật chính của công việc. Chúng ta nghĩ rằng, trao ban, và chính chúng ta lại lãnh nhận…
Một cách đặc biệt hơn, Chúa Giêsu đã tuyển chọn mười hai người thợ, mười hai Tông đồ. Và ở giữa chúng ta, chúng ta có những người kế vị các ngài: các giám mục và các linh mục. Ngày nay, thật khó mà đề cập vấn đề này ! Những người thợ này thì ít ỏi, và nhất là càng ngày càng ít. Thế nhưng, nhiều hay không, các ngài sẽ chỉ có thể thực hiện sứ mạng với những kitô hữu khác. Các người được Rửa tội sẽ chỉ giải quyết vấn đề khi tất cả cùng nhau quảng đại dấn thân làm việc, khi chấp nhận những khác biệt của nhau, và không xét đoán nhau và chỉ trích nhau.
Sau cùng là cầu nguyện. Chúa phán, các con hãy cầu nguyện. Điều quan trọng không phải là cầu nguyện để có những linh mục theo kiểu nào đó, nhưng là cầu nguyện để có các Tông đồ, những người phục vụ chân chính của Đức Kitô, những môn đệ đích thực của Chúa Giêsu. Ngài đã động lòng thương đám đông thời của ngài, thì ngài sẽ có lòng thương cảm những đám đông thời nay, và ngài sẽ có thể sai đến với họ những người thợ mà mùa gặt đang cần đến. Bởi vì thực ra chúng ta tin rằng, việc tông đồ là một quà tặng của Thiên Chúa mà chúng ta lãnh nhận trong mức độ sẵn sàng và vô vị lợi của chúng ta. Chúa phán: “ Các con hãy cho nhưng không, và chúng con sẽ lãnh nhận nhưng không”. Amen.