
« Các con hãy lo cho họ ăn đi ». Đó là lời Chúa Giêsu yêu cầu các môn đệ, trước khi ngài làm phép lạ biến bánh và cá hoá ra nhiều để nuôi hơn năm ngàn người trong nơi hoang vắng. Lời đó có ý nghĩa gì với chúng ta trong thế giới hôm nay ?-
Chúng ta biết rằng, Chúa Giêsu đã đến với chúng ta, sống một cuộc đời như chúng ta, không phải chỉ đơn thuần để phân phát cái ăn thức uống, mà là để giải quyết những cái đói thâm sâu nhất của chúng ta, để giải đáp những vấn nạn chính yếu của cuộc sống giữa tất cả những biến động, nghịch cảnh đang làm chúng ta chao đảo. Ngài tỏ cho biết, Thiên Chúa là Cha nhân lành, luôn yêu thương và ban phát mọi ơn phúc cho con người; quê trời mới là hạnh phúc đích thực; muốn sống hạnh phúc với Thiên Chúa phải biết đón tiếp, lắng nghe và thực hiện lời dạy của ngài, nhất là đức bác ái, yêu thương.
Kinh nghiệm trong cuộc sống cho thấy, con người thiếu thốn rất nhiều thứ, cả tinh thần, lẫn vật chất. Vì thiếu thốn, nên luôn luôn ước ao, mong mỏi. Mình thiếu thốn, mà người khác cũng không hơn gì. Vì thế, khi gặp nhau, hay khi sắp chia tay, nhất là trong những dịp đặc biệt như ngày Tết, ngày sinh nhật..con người thường trao cho nhau những ước vọng, những lời cầu chúc tốt đẹp nhất, như sống lâu trường thọ, làm ăn phát đạt, sức khỏe dồi dào...Từ thiếu thốn, con người thấy đói. Không chỉ đói cơm bánh gạo thóc, mà còn đói niềm hy vọng, đói những lẽ sống đích thực, đói hương vị niềm vui của cuộc đời, đói niềm tin và hạnh phúc.
Trước thực trạng đó, con người chờ đợi gì nơi Giáo Hội, nơi người kitô hữu chúng ta ?- Chắc chắn họ không chỉ chờ đợi những luật lệ luân ly, về những gì phải làm hay những gì không được làm; họ cũng không chỉ chờ đợi những giáo huấn tín điều, những điều phải tin để được lên thiên đàng.
Điều họ chờ đợi nơi chúng ta, ngoài việc giúp họ giảm cơn đói khát thân xác, còn là đem lại cho họ ý nghĩa cuộc sống, sự can đảm, niềm hy vọng giữa những gánh nặng bổn phận hàng ngày, nhất là trong những giây phút khốn quẫn và lo âu. Họ chờ đợi nơi chúng ta lương thực của tình bạn, bánh của sự can đảm, cơm gạo của tình huynh đệ, của sự thông cảm, lắng nghe. Họ chờ đợi chúng ta giúp họ khám phá ra niềm vui yêu thương, niềm vui của sự chia sẻ và tương trợ, của sự tha thứ và hoà giải, của sự biết sống chung với nhau, mặc dù chúng ta có rất nhiều khác biệt. Con người thời nay, cũng giống như bất cứ lúc nào, luôn luôn đói khát yêu mến và được mến yêu, đói khát được nhìn nhận trong phẩm giá con người, ao ước được khám phá ra nguồn mạch vô hình làm nảy sinh trong ta niềm vui sống...
Ngày hôm nay, Chúa Giêsu cũng nói với chúng ta: « Các con hãy lo cho họ ăn đi ». nghĩa là: Hãy giải đáp những gì họ đang mong đợi và tìm kiếm. Qua cách sống của mình, chúng ta hãy là dấu chỉ của hy vọng và can đảm giữa những bổn phận hằng ngày. Hãy là chứng nhân của Tin Mừng Chúa Giêsu, Tin Mừng mà chúng ta đang sống. Đã hẳn, chính niềm tin vào Thiên Chúa và Chúa Giêsu Kitô chính là nguồn mạch tình yêu, bình an, niềm vui của chúng ta. Thế nhưng, điều đó cần phải được nhìn thấy, cần phải được thẩm định, cần phải được cảm nhận. Bởi vì tinh thần bác ái và liên đới sẽ đem lại sự tin tưởng cho những ai cô đơn, đang thất vọng và chán nản. Sự vui tươi, phó thác, lạc quan, yêu đời sẽ giúp họ nhận biết rõ, Thiên Chúa đang hiện diện, rất gần gũi với họ và rất yêu thương họ. Biết thông cảm với nhau, tha thứ cho nhau, chấp nhận nhau, chia sẻ với nhau sẽ là dấu chỉ của tình anh em huynh đệ, con cùng một Cha trên trời.
Sống được như thế, chúng ta chu toàn sứ mạng cao quý được trao phó, đem lại hạnh phúc viên mãn cho chúng ta và anh em chung quanh vậy.