
Chúng ta đừng tốn công vô ích khi muốn biết dụ ngôn này có ích lợi gì không trong một thế giới mà việc tổ chức công ăn việc làm kể như đã xuôi chảy, và sự trả lương cho những người lao động tương đối công minh.
Vấn đề ở đây là tìm cách đạt tới tầm cao vời của tư tưởng và tấm lòng Thiên Chúa, để có thể hiểu được mối liên hệ giữa ngài với các thụ tạo của ngài. Chúng ta sẽ bắt gặp rất nhiều sự bất ngờ. Và không có gì đáng ngạc nhiên khi chúng ta biết rằng, đúng như lời tiên tri Isaia đã nói: « như trời cao hơn đất bao nhiêu, thì đường lối và tư tưởng của Thiên Chúa cũng cao hơn đường lối và tư tưởng của con người bấy nhiêu ». Tất cả nằm ở một mức độ cao siêu hơn so với của con người.
Thiên Chúa đối xử thế nào đối với các thụ tạo của ngài ?- Đó là câu hỏi mà dụ ngôn trên đây sẽ giải đáp cho chúng ta.
Điều đầu tiên mà dụ ngôn muốn nói là, Thiên Chúa muốn cứu độ tất cả những ai đến với ngài, xin ngài giúp đỡ. Cho dù họ đến vào buổi sáng, buổi chiều hay giữa trưa, cho dù họ là người ở giờ thứ nhất hay là giờ sau cùng, cánh cửa sẽ không bao giờ đóng lại cho họ. Thiên Chúa đón tiếp bất cứ ai. Bất cừ giờ nào họ đến, ngài cũng không từ chối. Lý do rất đơn giản: ngài không muốn ai phải hư mất.
Thứ đến, Thiên Chúa đánh giá các thụ tạo do tình yêu của ngài đối với chúng, chứ không tính toán thời gian phục vụ của chúng. Mà tình yêu, nhất là tình yêu Thiên Chúa thì vô cùng quảng đại. Tình yêu nối kết con người toàn diện. Không xét nét đến danh nghĩa, tài năng, hay công lao thực hiện.
Có người trong chúng ta sẽ nghĩ rằng, tình yêu Thiên Chúa, cho dù rất quảng đại, nhưng cũng phải tỏ ra công bình hơn. Thưởng cho mỗi người cũng bằng một thứ lương, thì có phải là hợp lý không ?- Về điều này, Chúa Giêsu đã trả lời bằng dụ ngôn người con hoang đàng. Người anh cả ghen tức, phân bì, khi thấy đứa em trở về sau một cuộc sống phóng đảng, lại được đãi tiệc ăn mừng long trọng. Đáp lại, câu nói của người cha rất thời danh: “Hỡi con, con luôn luôn ở với cha, và tất cả những gì của cha là của con. Tuy nhiên, chúng ta phải làm tiệc ăn mừng, bởi vì em con đã chết, nay sống lại, đã mất, nay tìm lại được”. Sở dĩ chúng ta ghen tương khi thấy Thiên Chúa yêu thương, trả công hậu hỉ và tha thứ không ngừng, là vì chúng ta chưa xác tín rằng, chúng ta cũng được Thiên Chúa yêu mến nhiều như những người khác. Là vì chúng ta chưa hiểu được rằng, thao thức của Thiên Chúa, trong tình yêu của ngài, là không phải chỉ đi đến với những người công chính, mà là đến với tất cả những người yếu đuối, tội lỗi, khiếm khuyết. Chỉ bệnh nhân mới cần thầy thuốc. Còn người khỏe mạnh thì không.
Ngoài ra, chúng ta không thể nào tác động lên Thiên Chúa, cho dù dưới bất cứ hình thức nào đi nữa. Chúng ta không có quyền ra lệnh cho Thiên Chúa phải hành động như thế nào. Ngược lại, chúng ta phải nỗ lực để tìm hiểu, và đón nhận đường lối của ngài. Trước mặt Thiên Chúa, không bao giờ, và không một ai đã, và sẽ có thể đòi tính sổ, hoặc khoe khoang, hay đòi hỏi quyền lợi của mình. Thử hỏi, chúng ta có quyền gì đối với Thiên Chúa ?- Ngài phải tính sổ với chúng ta những gì ?- Bởi vì, tình yêu của ngài tự do như làn gió. Cái cột mốc duy nhất hướng dẫn Thiên Chúa trong tình yêu chính là sự quảng đại vô cùng của ngài. Chúng ta hãy vui mừng và cảm tạ Thiên Chúa.
Như thế phải chăng có hai thứ công bình: công bình của con người và công bình của Thiên Chúa ?- Đó là điều chắc chắn. Công bình của con người phân phát cho mỗi ngưòi tùy theo những gì mà họ đã làm được. Công bình của Thiên Chúa thì được thực hiện trong tình yêu. Mà tình yêu của Thiên Chúa thì không biên giới, không tính toán. Đó là Tình yêu hy sinh, tha thứ.
Vì thế, thái độ tốt đẹp nhất là hãy noi gương và đối xử với nhau, như ngài đã đối xử với chúng ta.